Thứ Tư, 29 tháng 9, 2010

mua thu trong nhac va tho


Click vào chủ đề để nghe:







TIẾNG SÓNG RU CON

Copyright by Thanh Trí





Vòng tay mẹ ngỡ võng trời

Bước chân nhè nhẹ chơi vơi chim chuyền

Âm thanh sóng vỗ biển hiền

Hoà cùng tiếng gió của miền thuỳ dương



Ru con ru cả biển thương

Mẹ mơ thế giới bốn phương thái hoà

Bầy con chấp cánh bay xa

Không gian tứ hải đều là anh em



Ru con dỗ giấc êm đềm

Bên bờ Thanh Hải sóng đêm rì rào

Ru con lòng những ước ao

Gởi vào sóng vọng dạt dào nhâp nhô



Ơn đầy Trời Phật độ cho

Thuyền con đỗ bến giấc mơ xứ người

Nhưng lòng me nhớ biển khơi

Nhớ từng tiếng sóng à ơi đêm trường



Con ơi, chớ quên biển thương

Chuỗi ngày thơ ấu sóng thường ru con

Thanh Trí

Thứ Ba, 28 tháng 9, 2010

Thư Gởi Bạn Già

Chữ Nghĩa mình có được hôm nay
Rồi cũng theo mây bay về Trời
Vần Điệu Ý Lời mình có
Rồi cũng theo gió cuốn bay!
Sao không từ hôm nay, trên đường vào thất thập, còn chút mừng sắp được “cổ lai hy” mà chong đèn viết tiếp sử thi, đồng thời "ôn cố tri tân".
Đập cổ kính ra tìm lấy bóng
Xếp tàn y lại để dành hơi!
(Thơ vua Tự Đức khóc Bằng Phi)
Nên lắm chứ, phải không người bạn già thân quí ? Dù biết, bạn sẽ bảo ta ngông, cố tình lắp ghép hai tầng tâm thức để ngẫm . Nhưng bạn đâu khác chi ta, đã ngẫm từ Đoạn Trường Tân Thanh đến đoạn trường thất thanh.Từ ngày cơn hồng thủy xô bọn mình dạt vào bờ cõi lạ, biết bao lần nghe tiếng thét thất thanh của những thân phận người bị đánh gục, bị xé nát bởi cuồng phong bão hận! Làm chữ nghĩa phải bật máu, nhỏ xuống lòng đêm những giọt lệ hồng!
Một thời mong làm lính, một đời muốn làm dân – cả hai đều cùng trách nhiệm của một công dân chân chính và lương thiện của một đất nước vốn tự hào có bốn nghìn năm văn hiến, cần bảo vệ – ngặt nỗi lực bất tòng tâm mà lưu vong thất thổ. Để mãi hoài vọng về một cố hương, tiếc giải non sông xanh ngát màu xưa đang bị úa vàng bởi lòng tham vọng của những quyền lực quỉ ám và những đòn thù cực đoan. Đốt cả nhân tâm ẩn tàng trong cổ tích, chôn lấp kinh thư nhân ái thánh hiền. Ta đã mất quyền công dân từ độ nghe tiếng rít rợn người của cửa tù thế kỷ. Một cuộc hủy diệt đến tận cùng hơi thở của di ngôn chân thiện cha ông gởi lại. Để nghe đau lời hổ nhớ rừng của Người Thế Lữ:
Gậm một mối căm hờn trong cũi sắt
Ta nằm dài trông ngày tháng dần qua!

Ngày tháng dần qua, nhẩn nha qua, nhuộm tóc ta màu bạc. Bạc cả lòng hào phóng tình người. Thấy trong cõi Đi, trong cõi Về những con đường huyễn hoặc. Nên mỗi giấc mơ cứ dấy lên niềm khao khát sống, như thể ta đang trong những giờ phút cuối của cuộc đời tiếc nuối những tàn phai! Để thêm một lần quật cường đi trong lửa bới tro tìm bảo vật. Những bảo vật linh thiêng được ghép từng mảnh chữ thế nhân còn sáng nghĩa thuần thành với niềm khát vọng giữ thơm Quê Mẹ.
Trời đang vào Thu, màu thu buồn bàng bạc, làm chùng tâm lữ khách:

gió xoáy ngang đêm, rừng chợt thức
nghe lá xa cành, hối hả rơi
xuyên sương mờ ảo trăng treo lệch
vạc thả lời thu rớt cuối trời

rớt xuống chùng sâu tâm lữ khách
những giọt lòng đau mấy khoảng đời
quê xưa lửa hạ bùng nhen dậy
thấp thoáng trùng xa mộng giấc tôi

giấc gõ lưng trời muôn nhịp phách
tấu giữa rừng thiêng tráng khúc ca
thơ nung lửa hạ ru lòng khách
gió quất thu sầu xé nát hoa!

Thật sự ta đang giữa đêm của đầu thế kỷ 21, trên cầu truyền thông gởi tâm tình đến bạn vẫn với niềm lạc quan “trăm năm còn phía trước” để giữ ngọn bút đi giữa thăng trầm không chao, nghêu ngao những trầm khúc cho ta và cho người còn chút tình hào sảng.
Hôm qua, nhân đi tìm những “cảo thơm”, ta thấy những mảnh chữ của ta ai đó thương tình đem máng trên những vách trời trong cõi hằng hà chữ. Ta vui quá, bèn mét với người bạn trẻ. Bạn trẻ cười chúc phúc cho ta! Như ta đã từng chúc phúc cho bạn:
chúc mừng anh có những đứa con ngoan
gia tài lớn, chắt chiu từ sữa mẹ
vượt gian khó, lòng kiên trì mạnh mẽ
nuôi thơm xanh - thế hệ mới vào đời

nối tiếp bước cha ông, cùng đi tới
hãnh diện mình là giòng dõi Lạc Long
từng chặng đi, ngoảnh mặt nhớ phương đông
truyền tiếp lửa thắp hồng nôi văn hiến


Bạn không thể không vui cùng ta, như bạn không thể không vui với cái tuổi về hưu, được ẩn cư trong niềm tin yêu của bằng hữu . Thỉnh thoảng ghé thăm uống chén trà thơm, gặp bữa ngẫu hứng thêm ly rượu đỏ, kháo chuyện nhau về nợ bút nghiên . Vẫn là thứ nghiệp dĩ sao nặng trằn trằn trong trí chưa rơi ? Mà rơi thì đã sao, đếm quanh còn mấy thằng bạn cùng ta ngồi sum họp như thuở cây đàn trên vai, quyển thơ trong áo trận . Biết phù sinh vẫn cười hí hửng, nghe đạn bay vẫn đứng ngang tàng .
Khi không buông mà rơi mới buồn thấm thía, vết cắt không vì dao, vì đạn mới ngẩn ngơ lòng, chợt hỏi vì sao? Câu hỏi đơn giản, trả lời không dễ . Như hòa bình vẫn mong mà khi nó đến, lại thấy sự nghiệt ngã rộng vô bờ, mà nhân ái nhỏ như hạt bụi .
Bốn mùa vẫn quay, quay theo chiều cổ điển, vẫn lợi danh sùng kính trong tầm mắt con người. Làm ta thèm một chuyển mùa có thể, trước khi khép tròn cõi tạm một vòng tử sinh!
Và thế là hứng tình ngoáy bút, tưởng được thong dong giòng chữ chân truyền . Hóa ra cũng lòng ta tự vấn:
vấn quân
đời vẫn phong trần
bút nghiên đâu lẽ bâng khuâng niệm từ
duyên còn hồng ánh chân như
lẽ nào vần điệu cổ thư mặc trầm!


Khát lắm, nhưng chữ thiếu ngọt ngào nên khó nuốt . Lời muốn nhẹ bay mà ý cứ mặc trầm . Chẳng phải vừa rồi bạn nói với ta: đọc “hoang tưởng” của nhà ngươi nghe đau lắm . Cũng mong chỉ là hoang tưởng, không là khải thị tiên tri:
đông với tây mây vẫn màu huyết dụ
báo động nhân gian cơn lũ hận thù
đêm nghe thú hú vang trời gọi lửa
đốt bình yên thiêu rụi cả mặt trời

Có lẽ ta không thoát khỏi cái bóng bi quan ám ảnh:
Đất không Nước và ta người tàn phế
Với hai tay không thể chạm quê hương!

Bạn giúp ta làm sao thoát được thứ ám ảnh của dụ ngôn, làm sao như Người Nguyễn Đức Quang hát vung lời “Ngạo Nghễ”. Khi trời đất chuyển mùa, ta chỉ tay vào mặt trời rằng: rót thêm giọt nắng cho xanh lá tình!
Thư bất tận ngôn, dẫu ta tận lòng ký thác thêm cho bạn một trầm khúc trong chuỗi tự truyện của chính ta đang khi lãng du trên thềm đời hóa thạch!
Ơi những người bạn trẻ, trên hành trình về với Cội Nguồn, nhớ giúp bọn ta chạm mạch Quê Hương . Ân sủng đó là thánh tích hóa khai trầm khúc thành những giòng nước mà trong hoang tưởng ta vẫn mong cầu: nước thời gian chảy thấm mạch yêu thương!

MD Oct 01,2010
Cao Nguyên

Thứ Bảy, 25 tháng 9, 2010

Chào Em





Em chào Việt Nam,

tôi chào em – Phạm Quỳnh Anh,

“Em sẽ về quê chào đón hồn em
Em về chào đón nước nhà Việt Nam” (*)

Tha thiết lắm, và cũng bi thiết lắm . Ngôn ngữ Việt Nam diễn đạt tâm thức theo hai chiều bi và tráng thật ấn tượng.
Khi ước mơ thành sự thật, lúc em về Việt Nam, có phải em thật sự đã:

“Gặp lại những người anh trong ánh sáng
Găp lại các anh trong buổi kinh cầu
Thấy hồn em nơi quê nhà yêu dấu
Hiểu đuợc nguồn gốc, biết được giang san” (*)

Em biết được bao nhiêu về giang san Việt Nam của trước và sau chiến tranh?
Hòa Bình! Có thật đó. Mà lầm than! Vẫn còn đó. Hồn em còn mãi đau. Tìm hiểu nguyên nhân không khó, điều khó là làm sao cho nỗi đau tan đi, như vết thương sau chiến tranh không còn rướm máu, sông núi quê hương khởi sắc xanh tươi, lòng người được vui hơn theo tiếng cười của trẻ thơ.
Những đứa trẻ có những ước mơ nhỏ nhoi, chỉ cần được đi học để tìm cho mình chút vốn tri thức làm người – một người dân chân chính của một dân tộc anh hùng, trong một quốc gia hưng thịnh. Vậy mà khó, thật khó!
Biết đến bao giờ cái tâm thức hai chiều bi - tráng hòa nhập vào lời chào Việt Nam trên hành trình về với tương lai của em không còn nỗi ray rứt của hồn đau! Khó, nhưng không phải là không thể, khi cõi hồn em còn ở đó: Việt Nam!
Hãy nhìn từ những tâm thức hôm nay, em nhé. Em sẽ biết cần “nhặt” những gì làm nên hành trang của tuổi trẻ tiếp sau lời cầu xin của thế hệ chúng tôi!

Em trở lại Việt Nam

Em trở lại Việt Nam
Nhặt giùm tôi ánh mắt
Của em bé thơ ngây
Vỉa hè khuya hiu hắt

Em trở lại Việt Nam
Mang giùm tôi tiếng khóc
Của một kẻ lưu vong
Xa nửa vòng trái đất

Em trở lại Việt Nam
Nhặt giùm tôi sợi tóc
Của mẹ lúc chia tay
Tiễn chồng đi ra Bắc

Em trở lại Việt Nam
Mang giùm tôi tiếng thét
Của chị lúc đêm khuya
Ngỡ còn trên biển Thái

Em trở lại Việt Nam
Nhặt giùm tôi mơ ước
Ðã bỏ lại năm xưa
Trên vùng kinh tế mới

Em trở lại Việt Nam
Mang giùm tôi tổ quốc
Trái tim nhỏ của tôi
Ðã nhiều năm đau nhức.
Trần Trung Ðạo

Với tôi, quê hương cũng từng biết. Rất tiếc, chưa biết hết trọn đời, thì đã lưu vong. Vậy mà nhớ, nhớ lắm. Nhớ đến nỗi đêm mơ, thấy mình đang theo tàu về quê. Lại thêm một tâm thức cho em nhìn, với ước mong em cũng “nhặt” được vài điều góp vốn hành trang:


Tâm theo tàu về quê
(mến tặng Phú Yên)

qua Đèo Cả, tới Hảo Sơn
đường chui vách đá, chưa mòn dấu bom
còi rung xuyên mấy tầng hầm
chập chờn sáng tối, rần rần bánh khua

đến Tuy Hòa, lỡ giấc trưa
hàng rong quê Nội mời đua cửa tàu
mãng cầu, cam, mít, mận, cau
xanh mơn dạo nọ, vàng thau độ rày

chạm thôi mà nhớ đã đầy
từng sân ga nhỏ chứa dày bâng khuâng
Phú Tân, Chí Thạnh, Đồng Xuân
chặng qua, đoạn lại, nhịp dừng... quá thương

tàu đi, tình ở, lòng rưng
núi sông vạn dặm đã từng chiêm bao
xa kia, quê Ngoại Sông Cầu
quá giang, tàu khuất qua đầu tóc sương.

nước xuôi, nguồn tận Kỳ Cùng
nhập Sông Ba sóng cuộn vùng lúa reo
quê tôi đó, xứ rạ nghèo
tàu mang tâm hạc về theo ráng chiều!


Cao Nguyên


(*) Lời Việt từ "http://www.visualgui.com/motion/bonjour-vietnam/"

Thứ Sáu, 24 tháng 9, 2010

Ơn Cha

ƠN NGHĨA SINH THÀNH







Click vào Chủ Đề để nghe chương trình nhạc do anh chị em nghệ sĩ gia đình "Gạch Nối ONLINE" thực hiện
ƠN NGHĨA SINH THÀNH

Thứ Tư, 22 tháng 9, 2010

Tưởng Niệm Anh Hùng







Lễ khánh thành Đài Tưởng Niệm Anh Hùng tại Midway City: Lịch sử Việt Nam luôn được tôn trọng tại Hoa Kỳ
Duy Uyên/ Việt Herald
(09/20/2010)

MIDWAY CITY, California (VH): 12 giờ trưa chủ nhật, ngày 19 tháng 9, năm 2010, các quan khách, dân biểu, thượng nghị sĩ tiểu bang, đồng hương Việt Nam, cư dân Quận Cam, đại diện các Chính Đảng, Đoàn Thể và Hội Đoàn, đã đến tham dự lễ Khánh Thành Đài Tưởng Niệm Anh Hùng tại công viên Roger Stanton Park, thuộc thành phố Midway City.



Tượng đài gồm có 03 tấm bia, mỗi tấm bia có hình ảnh và tiểu sử 05 vị anh hùng dân tộc của cộng đồng Mỹ, Việt, Mễ.
Tấm bia của cộng đồng Việt Nam có ảnh thờ và tiểu sử của Quốc Tổ Hùng Vương, Hai Bà Trưng, Đức Thánh Trần Hưng Đạo, Vua Lê Lợi và Đại Đế Quang Trung.
Chủ Tịch Hội Đồng Giám Sát Quận Cam Janet Nguyễn cho biết tấm bia tưởng niệm của Việt Nam được hình thành nhờ có sự đóng góp quan trọng của Câu Lạc Bộ Hùng Sử Việt và nhiều hội đoàn khác trong cộng đồng chúng ta.

Thay mặt cho CLB Hùng sử Việt, giáo sư Song Thuận phát biểu:

“Tôi rất hân hạnh, hôm nay đại diện CLB Hùng sử Việt để này tỏ lòng biết ơn khi công trình này đã hoàn thành. Tháng 1 năm 2010, chúng tôi ký kết với công viên Roger Stanton Park, để thực hiện dự án này, và được Hội Đồng Giám Sát Quận Cam yểm trợ chấp thuận. Chúng tôi rất biết ơn quý vị đã đóng góp cho tượng đài. Trong đó có những người trong CLB Hùng sử Việt, các họa sĩ và hội cựu nữ sinh Trưng Vương, đã giúp rất nhiều cho tượng đài vị anh hùng Việt Nam. Cám ơn sự hiện diện của quý vị. Đài Tưởng Niệm cho thấy lịch sử Việt Nam luôn được tôn trọng tại Hoa Kỳ.”

(Việt Báo)

CÔNG VIÊN ANH HÙNG


Văn Bản Trên Bia Tưởng Niệm Anh Hùng