Thứ Hai, 6 tháng 10, 2014

Niềm Đau Khinh Bạc

Tưởng Nhớ BÙI GIÁNG - ( 07-10-1998_ 07-10-2014 )

@

một chiều thất nghiệp ta lang thang 
gặp Bùi Giáng trên cầu Trương Minh Giảng 
nhà thơ quét rác giùm thiên hạ 
giữa Sài Gòn vật vã cơn say!

như thể mừng nhau chưa kịp chết 
sững mắt nhìn sâu gật gật đầu 
mừng nhau còn theo đời lếch thếch 
còn miếng cười méo lệch cũng đem khao!

người khao ta niềm đau của rác 
ta khao người tia mắt đỏ au 
người khao ta cái nhìn vân hạc 
ta khao người tiếng nhạc vó câu!

quà khao nhau gói trong thời gian 
không nỡ bỏ, người đem về đất 
không đành quên, ta cất vào tim 
đất giữ người im, tim ta thổn thức!

chiều nay nhớ quê, ta lang thang 
đọc thơ Bùi Giáng bên dòng Potomac 
nghe lời đau, niềm đau khinh bạc 
"Có mùa xuân mà dẫm nát không hay!" (*)

Cao Nguyên 
-------------------------------------
(*) Thơ Bùi Giáng 

Thứ Bảy, 4 tháng 10, 2014

từ Hồng Kông tới Việt Nam



từ Hồng Kông tới Việt Nam 




đêm Hồng Kông rực ánh lửa tự do 
thắp sáng bởi vạn trái tim tuổi trẻ 
và lòng dân hợp sức thổi bùng lên 
tạo rực rỡ một trang hùng sử mới 

Hồng Kông! Hồng Kông.. Khắp nơi vang tiếng gọi 
gởi lời chúc mừng thắng lợi, thành công 
cuộc cách mạng đòi quyền dân làm chủ 
vui cuộc đời, đẹp lãnh thổ non sông. 



Việt Nam! Việt Nam.. Khắp nơi đang chờ đợi 
ngọn lửa tự do sáng rọi trời đêm 
hàng triệu cánh tay vung lên đòi hỏi 
nhà nước trả quyền làm chủ cho dân 
trả lại núi sông vẹn toàn lãnh thổ 
trả lại quê hương không có giặc Tàu 
mãi mãi Việt Nam là của Việt Nam 
dòng máu Lạc Hồng đời đời bất khuật 



hôm nay Hồng Kông. ngày mai Việt Nam 
khắp ba miền cùng chuyền tay thắp lửa 
sáng mọi ngả đường dân chủ tự do 
rạng rỡ non sông, vinh quang quốc sử. 

Cao Nguyên 
Washington.DC - Oct 4, 2014 

Chủ Nhật, 28 tháng 9, 2014

Lương Tri




(Thân Kính gởi những người làm công cho chính mình
trên hành trình văn học)


người làm văn học đi xuyên đêm
bất chấp thời gian là mùa nào
bất chấp không gian đang là đâu
họ âm thầm đi xuôi ngược
quá khứ - hiện tại - tương lai
hành trang chỉ là chữ nghĩa
đôi lúc nhẹ hều, đôi khi nặng trĩu
cứ phóng đi, hướng tới
theo cách nhìn, cách nghĩ khách quan
về chất bi, chất tráng
về cả những hành xử thô bạo
của những kẻ nhân danh đồng chủng
nhân danh đất và nước
để hoàn thành mưu đồ thụ hưởng
để vênh váo cái ta trong vũ trụ người...

người làm văn học
cần lọc bỏ hết những vẫn đục phù danh
những cạnh tranh phù phiếm
những đàng điếm ngôn từ
để lấy ra chất tinh túy của tâm văn và chính sử!

người làm văn học
kẻ làm công cho chính mình
để trả ơn nơi sinh thành chữ nghĩa
để cung cấp thức ăn tri thức cho người
cung cấp nước uống cho những con tim khao khát tự do,
bác ái và nhân quyền
họ đi nương tựa vào cây bút dấn thân
và hào khí làm áo khoác
cho một niệm thân khổ hạnh
vì tình, vì đời, vì những yêu thương
cần sự tồn tại của đạo lý
và tính nhân bản cuộc đời!

người làm văn học
không cần những phù điêu của dị ngôn
họ chỉ cần tự do tìm sự thật
từ hai mặt của những con chữ
sau lớp hóa trang phù phiếm bụi trần
sau những hào quang của những vinh danh tự tạo
trong ba chiều không gian ngụy trá
và thời gian mê hoặc giáo điều!

dẫu nặng nhọc, dẫu khó khăn
người làm văn học vẫn vững bước trên hành trình nhân ái
được rọi sáng bởi đức tin chân lý
và sự hổ trợ đắc lực của hơi thở nồng nhiệt  chính mình
cho đến khi ngã xuống
dưới chân thánh giá được làm bằng chất liệu cây bút lương tri
mà họ đã nương cậy suốt đời
để thực hiện những trang sử thi!

Cao Nguyên