Chủ Nhật, 9 tháng 1, 2011

Cần Thơ Ngày Về

Cần Thơ Ngày Về


Mai về đến bến Cần Thơ
Làm chim Phụng Hiệp đậu bờ Cái Răng
Chiều Phan Thanh Giản mưa giăng
Sáng Đoàn thị Điểm băn khoăn nhớ người
Đàn chim dang cánh tung trời
Sao ta mỏi cánh về xuôi nỗi buồn
Mai về đến bến hoàng hôn
Hồn nhiên hái ấu bên cồn như xưa
Xóm Chài nắng sớm, mưa trưa
Bên cầu Cái Khế khóm dừa trổ hoa
Dịu dàng chiếc áo bà ba
Sân trường phựong đỏ, trắng tà áo bay
Vườn Thầy Cầu thuở mê say
Một lần bỡ ngỡ cùng ai hẹn hò
Mai về lại bến Cần Thơ
Làm chm Phụng Hiệp đứng bờ Cái Răng.


Sương Mai

Dỗ Giấc

Dỗ Giấc

Đêm đông. Lạnh! Co ro trùm chăn ngủ
Bên ngoài đang chuyển động: tuyết giăng trời
Mờ ảo không gian, thoảng buồn gió hú
Lòng mênh mông theo tiếng vọng trùng khơi.


Chùm ánh sáng như tinh cầu le lói
Xuyên rèm thưa , ôm chăn chiếu. Lạnh lùng !
Nằm trăn trở, nghe đêm lên tiếng gọi
Chập chùng buông từng âm vọng mông lung .


Đời là những biệt ly và tao ngộ
Và tình là hạnh phúc lúc chiêm bao
Vì trăng mật đã tiêu điều từ mấy độ
Nên lời yêu cũng lắng đọng cõi xa nào.


Tàn mấy cánh xuân thì trên đá tảng
Lắng cả nguồn hạnh phúc của thanh tân
Tim ngầy ngật chứa bụi hồng năm tháng
Máu cuồng du tản mạn giọt phong trần.


Chưa hiện sinh mà đã thành quá khứ
Còn hôm nay mà đã thấy ngày mai
Tuyết đang rơi , Đông vừa gọi đêm dài
Ngoài hiên vắng lạnh đầy sương tuyết phủ .


Moi ký ức, đưa hồn về chốn cũ
Biết đâu còn chút kỷ niệm rớt rơi
Thả hy vọng vào trong vùng vô vọng
Biết đâu tìm được chút nắng bên trời?!


Trắng đêm lạnh, bên ngoài mù gió tuyết
Nghe thời gian đưa từng nhịp đìu hiu
Dỗ giấc ngủ bằng nhớ nhung trầm lắng
Hôm nay buồn , mai vui được bao nhiêu !?

HUY VĂN


Chiều Tây Đô

Thứ Hai, 3 tháng 1, 2011

mùa Xuân trong dấu ngoặc



mùa Xuân trong dấu ngoặc

ba mươi sáu mùa Xuân - trong dấu ngoặc
anh cùng em góp nhặt những lời vui
gieo hạt sống trong mạch đời có thật
mong vườn Xuân mặt đất lại đầy hoa!

mỗi dấu ngoặc Xuân - một trang huyết sử
cha bồng con, con dẫn mẹ xa nguồn
ngoảnh mặt nhớ Núi Sông và Tiên Tổ
lòng nguyện cầu Non Nước vẫn bình yên!

mỗi dấu ngoặc Xuân - dòng tình khai mở
một đoá hồng trên mỗi nét môi quen
nuôi chí khí Lạc Hồng cho rạng rỡ
nối vòng tay thân ái rộng vô biên!

mỗi dấu ngoặc Xuân - một lời muốn ngỏ
cùng bạn bè, con cháu, anh em
dẫu từng bước chân đời còn khốn khó
đừng bao giờ quên giòng giống Rồng Tiên!

ba mươi sáu mùa Xuân - trong dấu ngoặc
triệu bàn tay xây dựng đỉnh Thi Ca
mỗi lời viết gởi cho Người, cho Đất
luôn nồng nàn với tâm ý thiết tha!

hãy trồng tiếp nhé em! trên từng dấu ngoặc
mỗi lời vui là một đóa hoa
Xuân đang mở hừng đông trên mặt đất
đóa hoa nào cũng tỏa ngát hương xa!

Cao Nguyên
(Xuân 2011)



CHÚC MỪNG NĂM MỚI

Xuân TÂN MÃO 2011




Ban Biên Tập Câu Lạc Bộ Hùng Sử Việt Miền Đông Hoa Kỳ
Trân Trọng Kính Chúc

Quý Ân nhân - Quý bạn đọc - Văn Thi Hữu


Dồi Dào Sức Khỏe

An Khang - Hạnh Phúc

Gặt Hái Nhiều Thành Quả Tốt Đẹp Cho Một

Cuộc Sống Đầy Ý Nghĩa

***
TM. Ban Biên Tập: Cao Nguyên

Thứ Bảy, 1 tháng 1, 2011

Chào Xuân



chào xuân


bầy chim trốn tuyết về rừng
cây lao xao lá giữa hừng hực xuân
cành rưng rức nhựa trỗ mầm
hoa bung cánh nõn khoe tầng nhụy khai

thơ chào xuân đọt nắng mai
ngỏ hồng sương đọng liêu trai gót hài
vóc mai còn thắm trang đài
thơm trầm hương tóc tràn vai ngọc ngà

Cao Nguyên









băn khoăn

em hỏi: còn Đông sao chào Xuân?
thưa rằng: đời vẫn đợi tin mừng
từ trong sương tuyết hừng đông mới
nắng cứ xôn xao rộn cả lòng!

em hỏi: chim về rừng nếu muộn
cây có buồn u uẩn cành trơ?
thưa rằng: đất vẫn nồng hơi thở
hong cây ấm mạch dưới tầng khô!

em hỏi: thơ người như rất vội?
thưa rằng: đời thấp thoáng tà dương
không chào xuân sớm e rằng muộn
chẳng trọn nhìn hoa mùa trỗ hương!

em hỏi: chào xuân tình có biết?
thưa rằng: tình vốn ở trong xuân
nhờ nắng cành khoe mầm lá biếc
nhờ em tình nở nụ cười xinh!

Cao Nguyên