Thứ Năm, 19 tháng 3, 2026

Bọn Mình

 Bọn Mình

(thương mến gửi đến bọn mình 
chiến binh huynh đệ trong tình tri giao)

(đừng nên nói: quả đất này quá rộng
miễn bọn mình còn sống, sẽ gặp nhau)
mỗi lời nói của một niềm hy vọng
giúp bọn mình thu hẹp những đêm sâu

thời chinh chiến không gian ta là lửa
và thời gian là ngưỡng cửa mất, còn
nên bọn mình, chẳng đứa nào chắc hứa
vì biết đâu, chút nữa có còn không

bốn mươi năm, bọn mình gặp lại
vỗ vai mừng: tâm trẻ, thân già
nếu chẳng phải tù, đời bạc đãi
tuổi bảy mươi còn mãi đẹp ra

thôi thì thử tạm xa quá khứ
cụng ly vui đoàn tụ, bình an
qua gian nan, chân vàng bền trụ
trọn nghĩa tình, bạn cũ còn thương

thương quá thuở Vũ Đình Trường từ biệt
hẹn gặp nhau, nhưng chẳng hiểu khi nào
chuyện sống chết làm sao mà biết
chỉ mong mình còn nhớ đến nhau

nhớ cái được, không quên nhiều cái mất
trong bọn mình, nhiêu đứa đã về đâu?
đứa yên nghỉ giữa rừng sâu Tân Cảnh
đứa gởi mình trong thung lũng A Shao

đứa bỏ cuộc trong trại tù Yên Bái
đứa trầm mình dưới đáy biển sâu
còn bao đứa xa gần trên mặt đất
cùng giờ này, tay chạm vết thương, đau

rượu đang ngọt, sao pha thêm lệ đắng
cho nghẹn ngào sâu lắng giữa lòng nhau
chỉ tại ta - giữa vui, buồn xa vắng
tạ lỗi bọn mình, men đắng cạn - buồn đi!

Cao Nguyên 



Bạn Đồi Tăng Nhơn Phú

Tuổi trẻ thênh thang ngày tháng rộng
chốn quân trường ươm mộng bên nhau
“cư an tư nguy” điều ước vọng 
khắc vào hồn ý niệm thấm sâu

Xếp thư sinh trở mình binh lửa
vươn vai cao yểu điệu nào còn
tung tấm thân nam nhi tự hứa
lướt vẫy vùng biển cả tầng không

Dấu chân ngày cũ giờ nhìn lại
mừng tủi ta tám bó tuổi già
món quà tặng trời tha…chiêu đãi
ai có ngờ gặp lại,.. nhận ra 

Thôi quên chuyện bàn xa “hồi khứ”
tất cả là bài học “ cư an…”
đem xả thân chiến trường bám trụ
bạn “xù” ta, tù tội tang thương

Ngồi tưởng nhớ về ngày giã biệt
“Vũ Đình Trường” biết đến phương nao 
từng chiến địa đầu tiên mới biết
giữa chiến trường hổ trơ cho nhau 

Đây, xin viết gởi người còn, mất
khắp phương trời gió bạt về đâu
xin vái tạ anh thiêng vãn cảnh
những linh hồn u uất ngàn sao 

Về Bắc đốt nén nhang niệm bái
về Đông xé sóng biển tầng sâu
hồn vất vưởng trầm u cõi đất
oan trái mang cùng với nỗi đau!

Đời là thế ! dẫu trải nhiều cay đắng
nhắc chuyện ngày xưa để nhớ nhau
ký ức tràn trề, không gian buồn vắng
thương ai đà bỏ bạn mà đi !

Hạ Thái Trần Quốc Phiệt
(Khóa 22 BBTĐ, trung đội 10 Đại Đội 3)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét